Bốn ví dụ về các đường dẫn của GIMP: một đường gấp khúc và khép kín; một đường gấp khúc và hở; một đường khép kín và cong; một đường "hỗn hợp" các đoạn thẳng và cong.
Đường dẫn (path) là một đường cong một chiều. Đường dẫn được sử dụng cho hai mục đích chính:
Một đường khép kín có thể đổi được thành một phép chọn.
Một đường hở hoặc kín có thể được đánh (stroked), tức là có thể được vẽ lên ảnh, theo nhiều cách.
Các đường dẫn có thể được tạo ra và thao tác bằng cách sử dụng Công cụ Path. Các đường dẫn, giống như các lớp và các kênh (channel), là các thành phần của một ảnh. Khi một ảnh được lưu ở định dạng tập tin XCF nguyên thủy của GIMP, bất kỳ đường dẫn nào mà ảnh đó có cũng được lưu lại. Danh sách các đường dẫn của một ảnh có thể xem được và thao tác bằng cách dùng Hộp thoại Paths. Nếu bạn muốn di chuyển một đường dẫn từ ảnh này sang ảnh khác, bạn có thể làm được bằng cách sử dụng menu tắt (popup) trong hộp thoại Paths, hoặc bằng cách kéo một biểu tượng từ hộp thoại Paths vào cửa sổ ảnh đích.
"Diện mạo" của một đường dẫn khi nó đang được xử lý bằng công cụ Path. Các hình vuông màu đen là các điểm neo, hình tròn trắng là điểm neo đang được chọn, và hai hình vuông trắng là các tay cầm của nó. Lưu ý rằng đường dẫn này có hai thành phần.
Các đường dẫn của GIMP thuộc về một kiểu toán học được gọi là "đường dẫn Bezier". Ý nghĩa về mặt thực tiễn là chúng được định nghĩa bằng các điểm neo (anchor) và các "tay cầm" (handle). Các "điểm neo" là các điểm mà đường dẫn đi qua. Các "tay cầm" định nghĩa hướng của một đường dẫn khi nó đi vào và đi ra khỏi điểm neo: mỗi điểm neo có hai tay cầm đi chung với nó.
Các đường dẫn có thể rất phức tạp. Nếu bạn dùng tay tạo ra nó bằng cách sử dụng công cụ Path, trừ khi bạn đang bị "ám ảnh" bởi lệnh này, còn nếu không thì chúng ít khi nào có nhiều hơn vài chục điểm neo (thường là ít hơn nhiều); tuy nhiên nếu tạo ra chúng bằng cách chuyển một phép chọn thành một đường dẫn, hoặc chuyển chữ thành một đường dẫn, thì kết quả tạo thành có thể dễ dàng chứa đến vài trăm điểm neo, hoặc thậm chí vài nghìn.
Một đường dẫn có thể chứa nhiều thành phần (components). Một "thành phần" là một phần của đường dẫn có tất cả các điểm neo được nối với nhau bằng các đoạn đường dẫn (path segment). Khả năng có nhiều thành phần trong đường dẫn cho phép bạn biến đổi chúng thành các vùng chọn có nhiều phần tách biệt nhau.
Mỗi thành phần của một đường dẫn có thể hở (open) hay kín (closed): "kín" có nghĩa là điểm neo cuối cùng nối với điểm neo đầu tiên. Nếu bạn chuyển một đường dẫn thành một phép chọn, tất cả các thành phần hở sẽ được tự động đổi thành các thành phần kín bằng cách nối điểm neo cuối cùng với điểm neo đầu tiên bằng một đường thẳng.
Các đoạn của đường dẫn có thể là đường thẳng hoặc đường cong. Một đường dẫn có tất cả các đoạn là đường thẳng thì được gọi là "đa giác" (polygonal). Khi bạn tạo ra một đoạn đường dẫn, nó bắt đầu là một đường thẳng vì các tay cầm của các điểm neo lúc đầu được đặt ngay trên đỉnh của các điểm neo, khiến cho các tay cầm có chiều dài bằng không, và tạo ra các đoạn thẳng. Bạn có thể tạo ra một đoạn cong bằng cách kéo một tay cầm ra khỏi điểm neo.
Một điều hay của đường dẫn là chúng rất nhẹ về phương diện tiêu hao tài nguyên hệ thống, đặc biệt khi so sánh với các ảnh. Thể hiện một đường dẫn tính theo RAM chỉ đòi hỏi việc lưu trữ các toạ độ của các điểm neo và các tay cầm của nó: 1K bộ nhớ có thể lưu một đường dẫn khá phức tạp, nhưng không đủ để lưu dù chỉ một ảnh RGB có kích thước 20x20 điểm ảnh. Do vậy, ta thực sự có thể lưu hàng trăm đường trong một ảnh mà không gây stress đáng kể cho hệ thống của bạn. (Tuy nhiên, việc quản lý chúng có thể gây stress thế nào cho bạn lại là một câu hỏi khác). Thậm chí một đường dẫn có hàng nghìn đoạn cũng chỉ tiêu hao lượng tài nguyên hệ thống tối thiểu so với một lớp hoặc một kênh điển hình.
GIMP cho phép bạn đổi một phép chọn đối với một ảnh thành một đường; nó cũng cho phép bạn đổi các đường thành các phép chọn. Về phép chọn và cách thức nó làm việc, xem phần Phép chọn.
Khi bạn chuyển đổi một phép chọn thành một đường, đường sẽ đi sát theo đường "kiến chạy". Lúc này, phép chọn là một thực thể (entity) hai chiều, nhưng đường là một thực thể một chiều, do vậy không có cách nào chuyển một phép chọn thành một đường mà không mất thông tin. Trong thực tế, bất kỳ thông tin nào về các vùng được chọn một phần (tức là feathering) sẽ bị mất khi phép chọn được đổi thành đường. Nếu đường được chuyển ngược thành phép chọn, kết quả là một phép chọn tất-cả-hoặc-không, tương tự như kết quả thu được khi chạy lệnh "Sharpen" từ menu Select.
Chữ được đổi thành một đường dẫn và sau đó biến đổi bằng công cụ Perspective (phối cảnh).
Đường dẫn thể hiện ở hình trên, được đánh bằng một cọ vẽ mờ (fuzzy brush) và được lập bản đồ gradient (gardient-mapped) bằng bộ lọc Gradient Map với gradient "Yellow Contrast" (tương phản màu vàng).
Một đối tượng văn bản (text item) được tạo ra bằng công cụ Text có thể được chuyển đổi thành đường dẫn bằng cách dùng nút "Create path from text" trong phần Tool Options của công cụ Text. Điều này có thể hữu ích cho một số mục đích, bao gồm:
"Đánh" đường dẫn, điều này cho bạn nhiều khả năng tạo ra các chữ lạ lùng, đẹp.
Điều quan trọng hơn, chuyển đổi văn bản. Chuyển đổi văn bản thành đường dẫn, sau đó chuyển đổi đường đường dẫn, và cuối cùng là "đánh" đường dẫn hoặc đổi nó thành một phép chọn và đổ màu nó, thường tạo ra các kết quả có chất lượng cao hơn nhiều so với việc thể hiện (render) văn bản thành một lớp và đổi thành dữ liệu điểm ảnh.
SVG, viết tắt của chữ "Scalable Vector Graphics" (Đồ họa Vetor có thể thay đổi tỷ lệ), là một định dạng tập tin ngày càng trở nên phổ biến trong đồ họa vector (vector graphics), mà trong đó các yếu tố đồ hoạ được thể hiện ở một định dạng không bị phụ thuộc vào độ phân giải, trái ngược với đồ họa raster (raster graphics), trong đó các yếu tố đồ hoạ được thể hiện bằng các mảng điểm ảnh. GIMP chủ yếu là một chương trình đồ hoạ raster, tuy nhiên các đường dẫn là những thực thể vector.
May mắn thay, các đường dẫn hiện diện trong các tập tin SVG theo một cách gần như giống hệt với cách chúng được thể hiện trong GIMP. (Thực ra ở đây không phải là vấn đề may mắn: đúng ra là phần điều khiển đường dẫn của GIMP đã được viết lại cho GIMP 2.0 với định dạng đường dẫn SVG đã được tính đến). Tính tương thích này khiến cho ta có thể lưu giữ các đường dẫn GIMP thành các tập tin SVG mà không bị mất thông tin. Bạn có thể sử dụng khả năng này bằng cách vào hộp thoại Paths.
Điều này cũng có nghĩa là GIMP có thể tạo ra các đường dẫn từ các tập tin SVG được lưu trong các chương trình khác, ví dụ như Inkscape và Sodipodi, hai ứng dụng đồ hoạ vetor nguồn mở phổ biến. Đây là một điều hay vì những chương trình đó có các công cụ điều khiển đường dẫn mạnh hơn nhiều so với GIMP. Bạn có thể nhập một đường dẫn từ một tập tin SVG bằng cách sử dụng hộp thoại Paths.
Định dạng SVG quản lý nhiều yếu tố đồ họa khác chứ không chỉ các đường dẫn: trong số đó, nó cũng quản lý các hình như hình vuông, hình chữ nhật, hình tròn, hình oval, các đa giác thông thường, v.v. GIMP 2.0 không thể làm gì được với các thực thể này, nhưng GIMP 2.2 có thể mở chúng ra thành các đường dẫn.
|
Ghi chú |
|---|---|
|
Tạo ra các đường dẫn không phải là việc duy nhất mà GIMP có thể làm với các tập tin SVG. Nó cũng có thể mở các tập tin thành các ảnh GIMP, theo cách thông thường. |
|